Monday, March 18, 2013


“Đảng CSVN đang tiến thoái lưỡng nan”

HammerSickle212b
Tiến trình dân chủ tại Việt Nam là xu thế lịch s, không thể đảo ngược.  Nhanh hay chậm, tùy thuộc vào sự nhập cuộc, dấn thân và năng nổ cũa thành phần trí thức, thanh niên sinh viên, công nhân, nông nhân, doanh nhân, đảng viên và cán bộ trong bộ máy công an, quân đội. Tuy nhiên, dù thế nào thì mục tiêu chính vẫn nằm trong nổ lực tranh đấu ôn hòa. Xu thế thời đại hiện nay là bất bạo động, thì hướng đấu tranh cũng cần nằm trong hướng vận động chiến lựợc đó.
Hiện nay, phong trào dân chủ vẫn còn trong vòng t phát, với mức độ gia tăng khủng bố và trấn áp của chế độ, những nổ lực hình thành lực lượng đối lập còn gặp rất nhiều trở ngại. Dù vậy, đó phải là hướng nhắm đến để xây dựng tiếng nói thống nhất, có trọng lượng, có sức mạnh và uy tín đối với nhân dân trong và ngoài nước, phối hợp hiệu quả hầu giữ thế đối trọng với chế độ.
Về lâu dài, nếu phong trào dân chủ tác động mạnh mẽ lên tình hình chính trị Việt Nam , sẽ đẩy đảng CS vào vị trí phải quyết định: nhượng bộ chấp nhận đối lập chính trị, hoặc bị đổ nhào khi quần chúng phẩn nộ xuống đường. Trong cả hai hướng, vai trò nhân dân và các lực lượng dân chủ trong nước là chính, nhưng  hợp tác và dựa vào Cộng Đồng Người Việt hải ngoại, để vận dụng sự yễm trợ về tài chánh và ngoại vận, khai dụng các áp lực từ các quốc gia phương Tây lên chế độ toàn trị.
Cuộc đấu tranh hiện nay đang diễn ra trên hai mặt, trong nước và hải ngoại. Mỗi mặt, có ưu và khuyết, có mặt đóng vai trò tiền tuyền, quyết định, có mặt giữ nhiệm vụ hậu phương, yểm trợ. Chúng ta cần phối hợp hai mặt trận nhịp nhàng, vừa tạo áp lực lên chế độ toàn trị-độc tài; vừa quảng bá rộng rải tin tức đàn áp đối lập, vi phạm nhân quyền trên trường quốc tế, vừa nhanh chóng phổ biến tin tức trong ngoài để nhân dân bắt kịp thông tin. Cần sử dụng nhuần nhuyễn và hiệu quả phương tiện truyền thông đại chúng của các mạng internet, trang nhà, blog, email, video, youtube, facebook v.v.., đặt chế độ toàn trị – độc tài vào thế không thể che đậy sự thực, bị cô lập, lên án, áp lực kinh tế và chính trị  từ nhiều dư luận quốc tế, mỗi lúc một mạnh mẽ, đến mức không thể làm ngơ được.
Nếu chế độ tiếp tục câm lặng trước phẫn nộ của nhân dân, hệ quả sự đ nhào, dẫn đến hỗn loạn chính trị, không thể tránh khỏi. Lúc đó, những người cộng sản muốn cứu đảng khỏi cơn thịnh nộ của lịch sử chắc sẽ khó khăn, đảng có thể bị gạt ra khỏi vũ đài chính trị vĩnh viển. Hiện nay, đảng CSVN đang đứng trước thế “tiến thoái lưởng nan”. Hoặc chấp nhận đối thoại với các xu hướng chính trị, hợp tác đưa đất nước đi vào quỹ đạo tiến bộ, dân chủ tự do. Lúc đó, tùy theo diễn biến chính trị, đảng CSVN có thể bị mất vị trí lãnh đạo nhưng giữ được uy tín, bảo vệ tương lai chính trị. Hoặc sổ toẹt hết mọi thứ, chấp nhận thách thức đối đầu, tìm mọi cách bám quyền độc tài lãnh đạo. Tất cả tùy vào thái độ ứng xử khôn khéo và có tầm nhìn cao cũa những nhà lãnh đạo CSVN.
Xu thế thời đại là dân chủ đa nguyên. Trong 68 năm, kể từ khi người cộng sản nắm chính quyền, họ chưa bao giờ chấp nhận đối thoại. Tuy nhiên, thời kỳ làm mưa làm gió của đảng chắc sớm tàn lụi. Gần đây, hàng loạt các chế độ toàn trị đã bị sụp đổ, đảng CSVN biết họ đang sắp hàng để nối vào dòng những chế độ độc tài, bị nhân dân nguyền rủa, bị nhân dân đứng lên phản đối, bị vứt vào đống rác của lịch sử.
Để có dân chủ, công nhận đối lập chính trị, chấp nhận đa đảng vẫn là những điều kiện tiên quyết nhằm thể hiện xu hướng cải cách triệt để. Vì vậy, những điều khoản vi hiến bảo đảm quyền độc tài như Điều 4 Hiến Pháp cần hủy bỏ, tạo điều kiện cho các tổ chức đối lập ra đời, đi vào giòng sinh hoạt chính trị dân chủ, tiệm tiến và ôn hoà. Về thực tế, tiến trình này quá lý tưởng, kinh nghiệm cho thấy những người CS  không dám thực hiện, trừ khi họ bị áp lực dữ dội từ phong trào dân chủ, giống như đảng CS Nga đã từng đứng trước thử thách lớn lao như vậy. Hiện nay, mục tiêu khẩn cấp của phong trào dân chủ, cần xây dựng và dựa vào sức mạnh của chính mình, cần tạo dựng áp lực từng bước trong mỗi cơ hội chính trị, áp lực chính trị càng mạnh, tiến trình dân chủ hoá càng sớm thành tựu. Dĩ nhiên, không ai tự thắt thòng lọng vào cổ trừ trường hợp họ ở trong tình thế tuyệt vọng. Những người cộng sản cũng vậy, họ đang đắn đo và sợ hãi cho số phận khi chấp nhận đối lập.
Thực ra, không chấp nhận đối lập, nói cách khác “không dám thay đổi hay bỏ Điều 4 Hiến Pháp, đảng CSVN coi như đang tự sát cho sinh mệnh chính trị của đảng”. Vì trước mắt, đối với nhân dân, đảng đã trở thành lực lượng phản bội, cản trở xu hướng tiến bộ. Đối với lịch sử, đảng tượng trưng cho một bộ phận lạc hậu, chậm tiến, đang cố tình kéo dài quá trình biến thái của chủ nghĩa hậu phong kiến ở thế kỷ 21.
Mông Cổ sau địa chấn của cách mạng Đông Âu, đảng CS Mông Cổ bị đổ nhàu. Tuy nhiên trong cuộc bầu cử dân chủ vài năm sau, đảng CS Mông Cổ đã dành lại quyền lãnh đạo hợp pháp, được sự công nhận của nhân dân Mông cổ. Thời gian qua, khi các lực lượng dân chủ Mông Cổ nắm chính quyền, họ đã vấp phải một số nhược điểm trầm trọng. Vì vậy, nhiều nông dân và dân nghèo đã phát biểu ủng hộ lại những người cộng sản, họ muốn có một sự thay đổi chính quyền, bất kể chính quyền đó có khuynh hướng cộng sản hay không cộng sản.
Vì thế, chưa cực đoan đến độ như người ngoài đảng vẫn chủ quan và trong đảng Cộng sản thì lo ngại. Nếu chấp nhận đối lập chính trị, đảng CS chưa hẳn bị mất quyền lãnh đạo. Nếu có, trong bối cảnh đa nguyên, tôn trọng sự hiện hữu của các tiếng nói chính trị đối lập, họ vẫn có quyền góp phần trong tiến trình xây dựng một nước Việt Nam dân chủ tự do, công bằng và thịnh vượng. Điều này về ý nghĩa, cũng là mục tiêu của những người cộng sản có lương tri. Đâu nhất thiết phải triệt để nắm quyền lãnh đạo, chuyên chính, đàn áp bất cứ ai đối lập với đảng. Về lâu dài, bất kể chính quyền mới nào, cộng sản hay không cộng sản, nếu giả mạo dân chủ hay bị quyền lực làm tha hoá, mon men đi đến khuynh hướng độc tài đều phải bị đào thải.
Hiện nay phong trào đấu tranh vì dân chủ còn chưa mạnh. Bên cạnh đó, vấn đề ý thức dân chủ từ phía Nhân dân vẫn còn chưa sâu, vì hệ quả của chính sách bưng bít và cai trị độc đoán. Sống trong môi trường được ban phát, kềm kẹp, và thường trực b đe doạ, đại đa số thường làm theo quán tính, hoặc cam chịu, không dám đòi hỏi, phản đối hay bày tỏ chính kiến.
Vì vậy, một trong những mục tiêu cũng cấp bách của phong trào, của các lực lượng dân chủ là gây dựng ý thức đòi hỏi quyền phát biểu chính kiến, quyền độc lập tư duy, quyền tham gia đóng góp ý kiến công khai vào các chính sách xã hội, hiến pháp, kinh tế, chính trị, quyền đấu tranh chống tiêu cực, tham nhũng, quyền bày tỏ lòng yêu nước  v.v..…để từng bước, tạo cho Nhân Dân lẫn đảng viên đảng CSVN, quen với sinh hoạt chính trị dân chủ, có ý thức dân chủ và không sợ hãi tiến trình dân chủ.
© Đỗ Thành Công
© Đàn Chim Việt

  
 
Kính chuyển đến các bạn bài viết rất hay.


Một gia đình gương mẫu

Tôi viết bài này dành cho hai Đặc san Đất Quảng và Mũ Đỏ Xuân Quí tỵ vừa qua. Nay thấy cô Huỳnh Khánh Vy vừa lên tiếng về hoàn cảnh của gia đình và cá nhân cô; tôi đăng lên đây như một sự ủng hộ. Trân trọng kính gởi đến anh Huỳnh Ngọc Tuấn và gia đình.
Đồng thời tôi cũng nghĩ đến bao người “thấp cổ bé miệng” khác đang bị khủng bố, hành hạ bới một nhà nước lúc nào cũng tự xưng là của nhân dân! Mỗi chúng ta hãy góp một tay, dù bằng hành động nhỏ nhoi nhất để xoa dịu và giúp đỡ những con người đáng thương.
—————————————————
Năm 1987 tôi đưa vợ con đi vượt biên qua ngã Campuchia. Lúc đó hai đứa con tôi mới 5 và 3 tuổi. Chúng tôi đi xe đò xuống Tân Châu, theo những người buôn thuốc tây vượt biên giới đến Nam Vang. Sau đó theo người tổ chức đi xuống hải cảng Kampong Som, ngủ trong rừng 3 đêm rồi xuống tàu qua Thái. Bây giờ đôi lúc rảnh rỗi ôn lại chuyện cũ, vợ chồng tôi cứ giựt mình, bảo nhau, “Sao lúc đó mình gan quá, nói dại, nếu có bề gì thì ân hận biết bao!”
Khi đi vượt biên, tất cả chúng ta đều thế cả, rất liều mạng mà không thấy sợ hiểm nguy, chỉ sợ bị bắt lại để rồi phải kéo lê quãng đời mà mình đã cương quyết lìa bỏ. Không gan góc gì đâu, mà cái hoàn cảnh khó khăn trăm bề, cái tâm trạng bế tắt niềm tin về tương lai lúc đó đã giúp chúng ta vượt qua những điều mà những người sống nơi yên bình không dám nghĩ tới.
Bây giờ các con tôi đã trưởng thành, thế mà những kỳ nghỉ hè tụi nó đi du lịch những nơi xa xôi, có vẻ thiếu an ninh thì vợ tôi lại lo, sợ có gặp rắc rối gì thì trễ nãi… việc học! Nỗi lo đó tuy có phần thái quá, nhưng là tâm trạng chung của các bậc cha mẹ đang sống nơi an toàn. Lo cho con, muốn cho tương lai con cái suôn sẻ, là điều chính đáng. Ai cũng thế cả!
Viết ra những dòng riêng tư trên chỉ vì tôi nghĩ đến tinh thần cao cả của một phụ huynh khác. Đó là anh Huỳnh Ngọc Tuấn, một người dân Quảng Nam, đang sống trong nước, gần đây thường viết các bài nghị luận trên các trang mạng. Anh Tuấn có 3 người con, đều ở tuổi con tôi, Huỳnh Thục Vi, Huỳnh Khánh Vy và Huỳnh Trọng Hiếu. Cả bốn cha con anh đều hiện đang bị nhà cầm quyền Việt Nam làm khó dễ chỉ vì những bài viết trình bày quan điểm của họ.
Trong số những người tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền ở trong nước, gia đình anh Huỳnh Ngọc Tuấn là một trường hợp đặc biệt. Người cha thay vì thương con theo “lẽ thường tình”, đã khuyến khích con mình đi vào con đường chông gai. Theo những lời kể trên trang Facebook cá nhân của Huỳnh Thục Vi, cũng như “lời kêu cứu” của chính anh Huỳnh Ngọc Tuấn trong thời gian qua, công an thị xã Tam Kỳ và tỉnh Quảng Nam đã sách nhiễu và cả hăm dọa đến sự an toàn của cha con anh.
Trong một cuộc phỏng vấn dành cho phóng viên Thanh Quang của đài RFA, anh nói:
““Tôi cũng không biết được người ta sẽ tính gì. Người ta có quyền lực nên mình khó lường đoán được người ta sẽ tính những gì. Những áp lực mà người ta gây ra cho gia đình tôi đã tạo ra sự bất an, sự căng thẳng cho gia đình tôi. Và tôi biết là người ta sẽ không dừng lại ở đây. Còn sự việc tiếp theo như thế nào thì tôi chưa biết!”
Sự lo ngại của anh là hoàn toàn chính đáng, bởi vì sự bất minh, tàn bạo, thậm chí côn đồ của kẻ cầm quyền đã quá rõ ràng! Trong những năm qua sự bạo hành của công an rất phổ biến. Nhiều người dân được “mời” đến trụ sở công an, khi ra khỏi đã phải đi ngay vào nhà thương cấp cứu. Có trường hợp người bị bắt bị công an tra tấn đến gãy cỗ gây thương vong như ông Trịnh Xuân Tùng ở Hà Nội hay chết trong trụ sở công an và sau đó được giải thích là tự tử như trường hợp anh Nguyễn Công Nhựt ở Bình Dương. Có cả một em bé 11 tuổi bị bắt vào đồn công và bị đánh bầm cả người một cách dã man. Các sự kiện “công an đánh dân” này vẫn đang còn tiếp diễn và gây bất mãn trong dư luận quần chúng.
Đó là vài sự kiện mà tôi lặp lại để nhấn mạnh về tình trạng nguy hiểm của gia đình anh Huỳnh Ngọc Tuấn. Mong mỏi góp thêm một tiếng chuông cảnh báo đến các tổ chức bảo vệ nhân quyền, các cơ quan truyền thông, và đồng bào trong và ngoài nước lưu tâm đến trường hợp của anh.
Một sự kiện đáng mừng là năm nay Tổ chức theo dõi Nhân Quyền Human Right Watch vừa trao giải Hellman/Hammett cho 5 người Việt Nam, trong đó có anh Huỳnh Ngọc Tuấn và cô Huỳnh Thục Vi. Khi tôi viết những dòng này thì Huỳnh Trọng Hiếu bị cấm xuất cảnh đi Mỹ để nhận giải thưởng thay cha và chị. Việc làm đó của nhà cầm quyền Hà Nội cho thấy họ rất ấu trĩ, bế tắc, vô luật pháp. Ngăn cấm, khủng bố, tù đày chắc chắn không bao giờ dập tắt được tinh thần bất khuất của gia đình anh Huỳnh Ngọc Tuấn, mà ngược lại chỉ làm cho gia đình anh thêm kiên trì trên con đường đã chọn.
Phần khác của bài viết này, tôi xin trình bày suy nghĩ của mình với bạn đọc, và ngay cả với những người đang cầm quyền tại Việt Nam, về những người con của anh Huỳnh Ngọc Tuấn.
Tôi đã thật sự ngạc nhiên, vui mừng và hãnh diện khi đọc những bài viết của các bạn trẻ này. Ngoài kiến thức, họ còn có tấm lòng thật đáng quý. Tôi không hề muốn “tung hô” họ, vì mọi sự tung hô đều vô nghĩa đối với những người dám bỏ tất cả để tranh đấu cho công lý, không phải chỉ cho riêng mình mà cho cả dân tộc, trong hoàn cảnh rất khó khăn. Tuy vậy thật là bất công, thiếu sót nếu không nhắc đến lòng can đảm và sự hy sinh của họ.
Có thể nói gia đình anh Huỳnh Ngọc Tuấn là tấm gương rất tốt cho mọi gia đình Việt Nam. Các con anh là mẫu người mà tuổi trẻ Việt Nam hôm nay cần nhìn vào và tự vấn. Họ không hẳn tuợng trưng cho sự hoàn hảo, nhưng chắc chắn là tấm gương đánh thức nhiều gia đình người Việt chúng ta hiện nay, cả trong và ngoài nước. Tôi muốn nói đến thái vộ vô cảm, mũ nĩ che tai, vinh thân phì gia, sống chết mặc bay của nhiều người trong dân ta; dẫu thái độ tiêu cực này cũng do nhiều điều kiện khách quan, như hậu quả của những năm dài đau thương, cơ cực đã ảnh hưởng đến tâm lý cầu an và hưởng thụ.
Trong một xã hội cực kỳ nhiễu nhương, cá lớn nuốt cá bé, đam mê quyền lợi vật chất, coi nhẹ giá trị tinh thần, nhiều bậc cha mẹ đã không ngại tìm mọi cách để con mình vươn lên “hơn người.” Người dân trong nước sau những năm dài đói kém, bị khủng bố đã tìm mọi cách để có được cuộc sống dễ thở hơn. Vì thế chẳng có gì lạ khi các bậc cha mẹ lo lắng khuyên bảo con mình lo học và… du học để đạt được một tương lai ổn định, tươi sáng. Đối với đồng bào hải ngoại, sau những gian truân để thoát khỏi “thiên đường cộng sản” đã thở phào nhẹ nhõm, coi như đã dứt bỏ đưọc một cục nợ và dồn hết sức mình vào cuộc sống mới. Nơi xứ người, sự xa mặt cách lòng và nhịp sống bận rộn, đã làm không ít người hầu như quên hẳn những khó khăn và bất công mà đồng bào mình trong nước đang gánh chịu.
Dù ở đâu thì tình trạng chung là nhiều người đang rất thờ ơ với hiện tình đất nước. Nói cho công bằng, cũng nhiều người trăn trở, nhưng dấn thân vào một công việc cụ thể nhằm giải thể chế độ cộng sản thì rất ít. Phỏng có mấy ai muốn bản thân và con cái mình gặp khó khăn trên đường đời, dù sự khó khăn đó là nghĩa vụ cao cả của công dân? Mưu cầu một cuộc sống đầy đủ tiện nghi vật chất, được hưởng thụ những thú vui về âm nhạc , nghệ thuật, thể thao… không phải là điều sai trái; tuy vậy vô cảm trước khó khăn của đồng bào, bàng quang trước các vấn nạn của đất nước là điều rất đáng trách.
Bất hạnh của dân ta hôm nay là Cộng sản đang nắm quyền . Vì bản chất độc tài, họ tiêu diệt mọi mầm mống có phương hại đến sự độc quyền cai trị. Cùng với việc đàn áp cuộc các cuộc biểu tình biểu lộ lòng yêu nước của người dân, kẻ cầm quyền dung dưỡng lối sống sa đọa, khuyến khích các thú vui nhằm tạo sự thờ ơ của tuổi trẻ trước các vấn đề chính trị, xã hội của đất nước. Lối sống ích kỷ, gian dối, thiếu tôn trọng của công đang phổ biến. Các vụ chạy bằng, chạy điểm, chạy chức đến lối sống thác loạn, các vụ bạo hành của các em học sinh còn rất nhỏ đã cho thấy một xã hội băng hoại từ gốc đến ngọn. Trước mối hiểm nguy từ giặc Tàu, thành phần rường cột của nước nhà là thanh niên lại bị ru ngủ. Hành vi thái quá của giới trẻ kiểu thức cả đêm chờ đợi, khóc lóc thảm thiết khi chào đón các “ngôi sao” nước ngoài là một điều hoàn toàn không thích hợp trong hoàn cảnh đất nước bị đe dọa, dân chúng còn đói khổ.
Trước tình trạng phổ biến đó, hiếm thấy ai như anh Huỳnh Ngọc Tuấn, đã khuyến khích các con của anh sống có lý tưởng. Đó là yêu sự thật, yêu tự do, yêu công lý, yêu quê hương. Anh dư biết khi theo đuổi con đường như vậy, trước mắt các con anh sẽ chịu thiệt thòi, thậm chí tù tội. Điều đó chính một viên công an đã trực tiếp khuyên anh nên “ngăn cản bé Vi” vì rằng :”Cô ta còn trẻ, tương lai còn dài, đừng nên đánh mất đời con gái.” Viết đến đây tôi lại nhớ có anh công an cũng khuyên chị Lê thị Công Nhân như thế. Những người tự nhận đang theo đuổi lý tưởng cao đẹp mà lại có những suy nghĩ đầy ích kỷ và vô trách nhiệm. Đó chính là hậu quả tất nhiên của những năm dài hấp thụ sự dối trá có hệ thống, từ lãnh tụ “sáng ngời” cho đến kẻ thừa hành vô học.
Là một người cha, hẳn anh Huỳnh Ngọc Tuấn cũng có mơ ước cuộc sống bình yên, tương lai tốt đẹp cho các con, nhưng với anh, ước vọng thăng tiến cho toàn xã hội được đặt ưu tiên. Dấn thân tranh đấu cho một xã hội tự do, dân chủ, công bằng dù chịu thiệt thòi về mình là điều gia đình anh Huỳnh Ngọc Tuấn đã và đang làm. “Biết chắc sẽ bị đày đọa mà không nhất định lùi bước.”Cha con anh đã từng phát biểu trong nhiều cuộc phỏng vấn như thế. Đó là chỗ hơn người, đáng trân trọng, đáng ngưỡng mộ của gia đình anh. Cách anh Huỳnh Ngọc Tuấn hướng dẫn con cái là điều mà những bậc phụ huynh như chúng ta nên suy gẫm.
Riêng đối với những người cầm quyền, từ vị trí cao nhất cho đến viên công an khu vực, thiết nghĩ họa hoằn có ai còn chút quan tâm đến tương lai dân tộc, họ nên trân trọng những bạn trẻ sống có lý tưởng như các con anh Huỳnh Ngọc Tuấn. Thử nghĩ, nếu lớp trẻ cứ mãi sống ích kỷ, chạy theo những thị hiếu thấp hèn thì tương lai đất nước sẽ ra sao? Trong tình hình nước ta hiện nay, khi giặc Tàu đang mưu đồ thôn tính, việc đoàn kết toàn dân, nuôi dưỡng những mầm non có lòng yêu nước là điều hết sức cần thiết. Đàn áp, khủng bố, tiêu diệt những mầm non yêu nước là cách dâng nước cho giặc nhanh nhất. Và tất nhiên, nước mất thì người dân sẽ trở thành nô lệ, trong đó có con em của tất cả chúng ta, không chừa một ai.
Chính ông Nguyễn Phú Trọng hôm 12 tháng 12 năm 2012 vừa qua tại Hà Nội, trong buổi nói chuyện với đoàn viên Đoàn Thanh niên Cộng sản, đã “than phiền” rằng một bộ phận thanh niên đã “ít quan tâm đến tình hình đất nước.” Nếu ông ta nói điều đó với lòng thành thì ông ta nên khuyến khích thanh niên noi gương các con anh Huỳnh Ngọc Tuấn. Nhưng thực chất cũng như bao diễn văn, huấn thị trước đây, đó cũng chỉ là lời đầu môi chót lưỡi, dối trá mị dân của người cộng sản. Vì tham lam đến tối mắt, người cộng sản đã không nhìn ra những viên ngọc quí hiếm hoi của dân tộc nên đã vùi dập nhằm làm lu mờ những viên ngọc ấy! Bất hạnh thay!
Đất Quảng Nam thế kỷ trước được rạng danh bởi nhà cách mạng Huỳnh Thúc Kháng; thế kỷ này gia đình anh Huỳnh Ngọc Tuấn, tuy không liên hệ máu mủ với cụ Huỳnh, lại một lần nữa làm cho người dân xứ Quảng thêm phần hãnh diện. Trong nỗi đau đất nước tụt hậu về mọi mặt, nguy cơ mất nước gần kề, gia đình anh Huỳnh Ngọc Tuấn đã cho chúng ta một niềm hy vọng.
©Caubay
(Bài viết cho Đặc san Đât Quảng và Mũ Đỏ Xuân Quí tỵ 2013)

Thursday, March 14, 2013

Chào các bạn.Tôi mới đến với thế giới của bloger muốn được làm quen với tất cả các bạn.Hẹn các bạn hôm khác rảnh tôi sẻ chia sẻ nhiều với các bạn nhé.

Thứ sáu 15/3/2013.
   Hôm nay là ngày thứ hai tôi đến với thế giới bloger.Phải nói tôi rất cảm phục các bloger ở,quê nhà.Các bạn bất chấp hiểm nguy để nói lên tiếng nói của lương tâm.Trong khi đó chúng tôi ở đây,rất là an toàn .Nhưng vì mãi lo cho cơm áo gạo tiền,không làm được trò gì ra hồn hết.Nên hôm nay xin được nhập cuộc với các bạn.Tuy nhiên với khả năng hạn chế của mình,Tiếng Anh không thông,tiếng Viết không rành,laị dốt computer.
Nhưng cũng muốn đóng góp một chút gì đó cho tiến trình dân chủ hóa quê hương.Mong tất cả các bạn đạt ý quên lời lẻ quê mùa.Để cùng nhau chia sẻ thông tin,hầu thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa đất nước đến sớm.
Cho Tất cả mọi người dân Việt được hưởng những quyền mà tất mọi người trên hành tinh đã được hưởng
(ngoaị trừ người dân Việt).Mong lắm bạn ơi.Hẹn bạn hôm khác .
  Kính chuyển đến các bạn bài của nhà báo Ngô Nhân Dụng.

« Trở về trang trước

Mở mắt vẫn bị... mờ 
Wednesday, March 13, 2013 5:35:03 PM 





Ngô Nhân Dụng

Nhờ các phóng viên báo Tuổi Trẻ ở Sài Gòn mọi người mới biết trẻ em Việt Nam đã được tập thói quen nhìn cờ Trung Quốc treo trên mái trường học. Bài báo đăng cả hình ảnh trong tập sách “Bé Tập Kể Chuyện” do nhà xuất bản Dân Trí ấn hành.
Ngay trang bìa là hình hai em gái đi học, trên nóc ngôi trường phấp phới lá cờ đỏ năm sao. Một bìa khác viết trên đầu trang, quảng cáo mục đích của sách học: Nắm bắt hệ thống các kiến thức trước tuổi đi học.
Nếu trước khi lên 5 hay 6 tuổi, trước khi đến trường học, mà trẻ em biết hình lá quốc kỳ các nước trên thế giới thì cũng không hại gì. Nhưng cuốn sách “Bé Tập Kể Chuyện” lại không giới thiệu đó là cờ của Trung Quốc; mà chỉ giới thiệu nó là cờ mà thôi. Ðể một lá cờ nước khác trên ngôi trường, cho trẻ em nước mình tập đọc, thì thật không hiểu nổi! Các em sẽ tập một thói quen, là coi cờ Trung Quốc là cờ, lá cờ duy nhất, và lầm tưởng đó là cờ của chính các em.
Nếu họ in lá cờ một quốc gia khác như cờ Mexico, cờ Campuchia, thì chỉ chứng tỏ là nhà xuất bản ngu dốt, không hiểu tâm lý trẻ em mà thôi. Nhưng để lá cờ Trung Quốc thì đáng bị kết tội phản quốc. Bởi vì chính phủ Cộng sản Trung Quốc đang chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa của nước ta, sau khi đem quân tấn công đổ máu năm 1974. Cộng sản Trung Quốc cũng đánh chiếm một phần quần đảo Trường Sa của chúng ta vào năm 1988. Cả hai lần, các chiến sĩ Việt Nam đã bỏ mình vì nước. Trung Cộng còn ngang ngược đặt ra một đơn vị hành chánh Tam Sa để chính thức hóa việc cướp nước của họ. Sau vụ Hoàng Sa năm 1974, vụ Trường Sa năm 1988, sau cả vụ tấn công biên giới năm 1979, chính quyền hai nước chưa hề chính thức ký một hiệp ước ngưng chiến nào cả. Có thể coi như hai quốc gia vẫn ở trong tình trạng chiến tranh. Trong hoàn cảnh đó, đem lá cờ của Trung Quốc dậy cho trẻ biết đó là “cờ,” mà không nói rõ, có thể đưa ra tòa về tội phản nghịch.
Sau khi hành động phản nghịch đó được phô bày trên bài báo, người ta kinh ngạc về phản ứng của các cơ quan nhà nước phụ trách về giáo dục. Trước hết, Bộ Giáo Dục và Ðào Tạo không hề hay biết gì về cuốn sách dạy trẻ này, cho tới khi nhà báo vạch ra. Họ mở mắt hay nhắm mắt? Sau khi báo chí phanh phui, các quan giáo dục chỉ cho biết họ sẽ “rà soát!” Sẽ, chứ chưa làm gì ngay cả! Hình ảnh những lá cờ bay phấp phới trên trang sách, mở mắt ra thì phải nhìn thấy và hành động ngay lập tức chứ? Nó đâu phải mấy trái mìn chôn dưới đất mà cần phải rà soát mới thấy? Hay họ mở mắt nhưng mắt vẫn mờ vì những lý do mờ ám? Cái nhà nước này ngồi đó ăn cơm của dân để làm cái gì? Tại sao khi một bác sĩ chỉ dịch bản tài liệu “Dân chủ là gì” thì bị bắt bỏ tù ngay; còn khi một nhà xuất bản nhồi sọ trẻ em bằng lá cờ ngoại quốc thì còn phải đi rà soát ?
Càng ngạc nhiên hơn nữa khi chúng ta nghe những lời chạy chữa của bà Bùi Thị Hương, người chịu trách nhiệm xuất bản của nhà xuất bản Dân Trí. Bà giải thích: “Ðây là sách dịch, mua bản quyền của đối tác nước ngoài... Chúng tôi đã kiểm tra hợp đồng bản quyền thì thấy các điều khoản trong đó rất chặt chẽ, đơn vị phát hành sách phải giữ nguyên xi nội dung gồm phần chữ và hình ảnh như bản gốc, không được phép thay đổi.” Bà còn bào chữa: “Hình ảnh trong sách là hình ảnh trường của Trung Quốc thì phải treo cờ Trung Quốc chứ không thể treo cờ Việt Nam được. Tôi thấy nội dung và hình ảnh rất bình thường, không có gì nặng nề.”
Công tác chữa chạy này theo đúng mô hình quen thuộc, đúng đường lối của Ðảng Ta. Thứ nhất, là chối tội. Thứ hai là gian trá.
Chối tội rằng “nội dung và hình ảnh cuốn sách rất bình thường.” Nhưng đem dạy trẻ em ba, bốn tuổi về lá cờ, cho trẻ em thấy hình ảnh đầu tiên trong sách của lá cờ, mà lại dùng cờ một quốc gia đang xâm chiếm nước mình, thì đó là hành động rất “nặng nề,” không thể coi là bình thường được! Gieo rắc những hạt giống đầu tiên vào trí óc trẻ em, trắng tinh như những trang giấy mới, thì phải thận trọng! Làm sai rồi sẽ không thể dễ dàng xóa đi được. Lối chối tội này giống hệt như sau cuộc cải cách ruộng đất tàn sát hàng trăm ngàn đồng bào. Như nhà văn Lưu Quang Vũ viết: “Có những cái sai không thể sửa được!”
Gian trá, cho nên mới nói đây là sách dịch, cho nên họ vẽ cờ gì mình phải giữ, không thể sửa chữa được; như bà Bùi Thị Hương nói “phải giữ nguyên xi nội dung gồm phần chữ và hình ảnh như bản gốc, không được phép thay đổi.” Người đọc chỉ cần coi một trang trong cuốn sách cũng thấy đây không phải là sách dịch.
Trang 14 trong một cuốn sách cho trẻ em tập đọc chữ C. Phần trên có các hình ảnh như Cây, con Cua, con Cá, lá Cờ, trái Cam, vân vân. Dưới là những chữ viết để tập đọc.
Nếu đây là một cuốn sách tập đọc của trẻ em Trung Hoa thì chắc chắn không thể có từng trang cho mỗi chữ A, B, C được. Chữ Tàu không dùng mẫu tự ABC. Trẻ em bên Tàu sẽ tập đọc từ những chữ ít nét, dần dần đọc đến chữ nhiều nét. Như vậy thì không thể nào có vấn đề “giữ nguyên xi nội dung gồm phần chữ và hình ảnh như bản gốc” như bà Hương nói. Cam đoan trong bản gốc, nếu có, không có trang nào dạy trẻ em Trung Hoa tập đọc mà lại vẽ hình quả cam cùng với con cua và lá cờ được. Ðó là những chữ rất nhiều nét, khó nhớ, chắc học hết bậc tiểu học các em mới tập nhớ được.
Khi bà Bùi Thị Hương quả quyết, “...chắc sẽ không thể sửa nội dung sách,” và “không thể thay cờ Trung Quốc thành cờ Việt Nam bởi như thế là vi phạm hợp đồng” thì chính mắt bà có biết nội dung bản chữ Hán thế nào không? Có trang nào dạy trẻ em Trung Hoa học các chữ A, B, C hay không? Họ có thay đổi nội dung khi chuyển sách của họ thành sách dạy trẻ em nói tiếng Việt hay không?
Cho nên phải nghi ngờ: Không biết thật sự có một bản gốc nào hay không; hay là đây là một sáng tác của các đồng chí Trung Quốc giúp dạy trẻ em nói tiếng Việt? Nếu có bản gốc, nó đã được dịch “nguyên xi” hay là được phóng tác? Nếu khi phóng tác, người ta đã phải đã sửa tất cả thứ tự trong nội dung, biến đổi lối dậy chữ Hán sang dạy chữ Việt được, thì tại sao không thay đổi được một cái hình lá cờ? Ai làm công việc dịch hoặc phóng tác mấy cuốn sách dạy trẻ em 3, 4 tuổi này? Với mục đích nào? Tại sao một nhà xuất bản của Hội Khuyến Học Việt Nam mà lại khuyến khích cho trẻ em tập nhìn lá cờ Trung Quốc, tập gọi đó là cờ, ngay từ khi các em chưa vào lớp Một? Họ có nằm trong một âm mưu nhồi sọ để đồng hóa trẻ em Việt Nam hay không?
Ngày xưa có ông thi sĩ của đảng cộng sản hân hoan khi được nghe: “Tiếng đầu lòng con gọi Xít Ta Lin.” Nếu sau này có thể sẽ thấy những em bé Việt Nam khi nhìn thấy lá cờ Trung Cộng treo trên trụ sở huyện Tam Sa bèn reo lên: Cờ! Cờ! Yêu biết mấy mấy khi nghe con tập nói!
Công việc nhồi sọ trẻ em Việt Nam này đã có dụng ý man trá ngay từ đầu, khi nhà xuất bản tự giới thiệu, “Cuốn sách được biên tập dựa trên chương trình giáo dục mầm non của Bộ Giáo Dục Ðào Tạo,” nhưng không nói đó là Bộ Giáo Dục Ðào Tạo đóng tại Bắc Kinh. Nguồn gốc Bắc Kinh của cuốn sách chỉ là một minh chứng cho câu nói nổi tiếng của ông Lê Duẩn: “Ta Ðánh Miền Nam là Ðánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc...”
Nhờ các nhà báo lanh mắt và có lương tâm, một âm mưu nhồi sọ và đồng hóa đã bị vạch ra. Như nhà thơ Bùi Chí Vinh đã viết:
Nhân dân ngửi ra mùi bá quyền qua Luật biển năm 1982...
Thi sĩ đánh hơi mùi bành trướng qua Tuyên bố ứng xử biển Ðông... đã hóa trò hề
Tất cả đã ngửi, đã đánh hơi, đã báo động nhiều lần nhưng chẳng ai nghe
Ðã không nghe lại còn bịt miệng Tú Xương, khóa mồm Cao Bá Quát
Hèn chi đến hôm nay mở mắt vẫn bị... mờ!